Những câu chuyện huyễn hoặc trường Kiến Trúc

Ai đã từng mài đũng quần, mài tay áo, mài bút chì, mài gôm v.v. tại trường Đại học Kiến trúc Sài Gòn ắt đều biết
trường này được thành lập từ năm 1954, sau khi dời từ Đà lạt về.
Không nhằm truyền bá gieo rắc chuyện mê tín dị đoan, tôi viết để đóng góp vài nét sinh hoạt ở trường nhằm tô
thêm một mảng sắc màu phong phú cho bức tranh lịch sử trường đại học Kiến Trúc.
Địa điểm trường ngay ngã tư Pasteur và Phan Đình Phùng (bây giờ là Nguyễn Đình Chiểu) Nơi trước đây vốn là
chuồng ngựa của Nhựt Bổn, được Pháp bồi thường chiến tranh cho Việt Nam



Mặt bằng trường ĐHKT năm 1968

Không biết  “tiền căn kiếp đế” nơi đây có án mạng gì hay không, mà hầu như Kiến viên nào học cũng từng đồn đại
(hoặc nghe đồn đại) là có nhiều chuyện huyễn hoặc xảy ra trong trường. Tin đồn kéo dài từ những năm 68-70 cho
đến tận ngày nay, có sức sống mãnh liệt không mệt mỏi đã góp phần kích thích trí tưởng tượng của bao thế hệ
anh chị em nhà Kiến…! Và những câu chuyện truyền nhĩ ra đời cũng như nhiều tình huống vui nhộn và sợ hãi đã
diễn ra…
Kết quả là một vở kịch dự thi đã ra đời có tựa đề Những con ma trường Đại học Kiến Trúc gặt hái được nhiều
tiếng cười kỳ dị từ ban giám khảo và sinh viên các trường bạn trong cuộc thi văn nghệ Sinh Viên không chuyên
toàn thành.(sẽ kể lể ở dịp viết khác cho đỡ dài dòng câu chuyện và hứa có thánh thần và các ma trường Kiến là
cũng vô cùng hấp dẫn. Wait and see!)
Theo nguồn tin thu lượm được, cũng như tai nghe(chứ mắt người viết chưa thấy) thì thống kê có tất cả 3 huyền
thoại nổi đình nổi đám nhứt:
1/ Huyền thoại 1: Đó là ma nữ sinh, khoảng 20 tuổi, mặc áo dài trắng, tóc xõa dài(có xách cặp táp không hè???
màu mè chưa rõ!!!Ai biết liên hệ Minh Bò để cung cấp thêm chi tiết. Thks!!!)
- Cô ta xuất hiện tại Họa thất 1 (chỗ tô màu đỏ) lúc đó khoảng 2g sáng, đa số sinh viên ngủ gục gần hết, nhóm
anh Đỗ Xuân Đạm 66, còn thức vẽ bài(hoặc binh xì phé cho qua đêm dài) gây ra một cảm giác lạnh ót khó tả, khi
tất cả nhìn ra, đều thấy rõ ràng cô nữ sinh viên ngồi đong đưa chân trên bàn(khoảng cách chừng 30m). Các anh
lẵng lặng xếp bút viết định ngủ, ngó lại,cô ta đã biến mất…gây sự hoang mang và kinh hãi…
- Theo lời bà Triết (phu nhân của Chánh Văn phòng) thì cô ta còn thường xuyên hiện ra trên bờ tường giữa lớp
học 2 và 3 (chỗ tô màu đỏ) cũng vào những đêm làm bài, hù các anh nào lang thang tìm nơi “tháo nước trong
người” mà làm biếng đi đến khu vệ sinh…



















Lời bàn:
Theo ý kiến người viết câu chuyện này: bà Triết kể có phần giống như lời dọa nạt cho những trường hợp tưới cây
không đúng chỗ của SV(vợ giám thị màh) nên tính xác thực cần kiểm chứng lại…vì chính tôi đã mấy lần trút bầu
tâm sự ở đó nhưng chẳng thấy chi hết!!! (nguyên nhân phải làm chuyện xấu hổ như vậy cũng vì hơi rét rét con ma
khác ở WC…)




2/ Huyền thoại 2: Đó là một đám ma con nít khoảng 10 tuổi, hiện lên nô đùa
- Thường hiện ra cười giỡn trong vườn cây nhà bà Triết (chỗ tô màu xanh) vào những đêm Rằm hoặc 30( có lẽ
đòi ăn). Vì vậy bà Triết cúng hàng tháng, nhưng cô Hạnh , ái nữ của bà, thời thường là người trông thấy trước vài
ngày.
- Năm 1976, nhiều anh sinh viên già(học quá 6 năm) làm bài trả nợ, đêm khuya tìm chỗ ngủ, khi đi đến sảnh, thấy
rất nhiều trẻ em nô đùa ở cầu thang(chỗ tô màu xanh). Ban đầu các anh ấy tưởng là con cháu của nhân viên
trường, nhưng chợt nhớ lại những chuyện ma cỏ do bà Triết kể lại, các anh ù té chạy vô Họa Thất, với nét mặt
xanh lè không giống ai phủ thêm tấm màn kỳ bí về tính có thiệt của câu chuyện.

3/ Huyền thoại 3: mang tên là ma bí mật, vì lẽ chẳng ai thấy, mà chỉ nghe tiếng động, thường xuất hiện ở khu WC
(chổ tô màu xanh lục)
Các bạn sinh viên phải đi WC, khi ngồi trong phòng vệ sinh, cửa phòng cách mặt đất 30cm, nghe rõ ràng có tiếng
guốc đi vào, và đi đến cuối khu WC để rửa tay, trong khu lại có bóng đèn Neon 60cm, dưới ánh đèn nhợt nhạt đó,
mà chẳng thấy bóng người đi qua
Không nói ra, nhưng chắc các bạn cũng biết, anh sinh viên đó nhanh chóng kéo quần(có kéo dây khóa không???,
chưa thấy nạn nhân đề cập đến vấn đề tế nhị nhưng hấp dẫn này) phóng nhanh như tên bắn, bay về Họa Thất.
Chính từ những chuyện huyền bí kể trên, sinh viên Kiến nhà ta sau những thời khắc làm bài mệt mỏi, nhiều nhóm
tổ chức cầu cơ hỏi bài đậu rớt(hay lén lút tổ chức trên sân thượng mà năm rồi tôi còn nghe các Kiến em Ka
không mấy mấy hào hứng hồi hộp kể), và có lẽ trò chơi thịnh hành nhứt hồi tụi tôi: là kéo nhau ra tấm vách tường
trước nhà chú Năm Cao, người bảo vệ cổng sau, ở đó có 1 thanh sắt quay tròn như kim đồng hồ, tức là bảng ăn
thua trên Họa đồ(chỗ tô màu hồng),  các sinh viên kẻ vạch như chương trình chiếc nón kỳ diệu của chú Sâm(
chắc nhà đài chôm ý tưởng từ câu chuyện trường ta…), ghi nhiều chữ: Ăn – Thua – Ăn vớt – Bị loại v.v.
Sau khi sì sụp khấn vái, quay tít thanh sắt, nó ngừng chỗ nào thì biết bài thi của mình, số phận sẽ ra sao.
Hình như độ chính xác không cao nhưng góp phần to lớn trong việc khuyến khích các Sinh Viên bỏ bài…nhằm tiết
kiệm công sức để dành o đào, hoặc ăn chơi cho bỏ cái sự buồn vì cả thánh thần…và các anh chị em nhà Ma
không chịu phù hộ độ trì!
Bấy nhiêu chuyện kể các bạn vừa xem, là những kỷ niệm khó quên của thời sinh viên, mà kỷ niệm thì có vui, có
buồn, kể cả có màu sắc kinh dị…

Minh Bò, viết trong một đêm Xuân khó ngủ

Ấn tượng Sinh Viên Kiến Trúc- Độc xẹt

“…Trại hè nầy được tổ chức tại trường Yersin Dalat. Anh em KT rất là đoàn kết, quậy hết biết luôn, có sự hiện
diện của ba khuôn mặt nữ dễ thương của trường KT: Hoàng Oanh, Nguyễn thị Năng và Nguyễn thị Hải. Quậy như
thế nào, nhờ anh Minh Bò kể lại cho anh em nghe. Sau trại hè nầy, dân KT lại được các nữ sinh viên các trường
khác ngưỡng mộ chưa từng thấy…” (trích “meo” Cần Lù K66) và cũng được các nam sinh viên ưu ái ganh tỵ
chưa từng thấy…

Sau trọn đêm thức trắng để kịp nộp bài, tất cả anh em KT trong đoàn negres bài cho nhau. Sáng hôm sau đi
Dalat, anh em KT lang thang lếch thết từ trường kéo qua như đám cái bang, nhiều anh em chưa kịp xúc miệng gà
gật la liệt trước hàng rào viện Đại Học Sài Gòn, các phân khoa trường bạn ăn mặc bảnh tỏn veston, áo dài len
lén nhìn đám KT dưới con mắt khi dễ như những thành phần bất hảo.
Khi đoàn xe đến, tất cả SV các phân khoa giành nhau lên xe kiếm chỗ tốt, chuyến xe chót, anh em KT từ từ bò
lên, thiếu chổ ngồi, không thành vấn đề! anh em ngồi lan ra lối đi, kê balo làm gối, và tiếp tục ngủ…
Đến Yersin Dalat, trời đã tối, gần 8g, Đoàn KT xuống xe, SV được Cần Lù phát cho miếng ruban đỏ để buộc lên
đầu, trong khi đó SV Trần Văn Tiếu K66 chịu trách nhiệm thực hiện cờ KT, hình vuông, màu đỏ đen với hình Tê và
Êke lồng vô nhau, quanh cờ, có tua. Nhưng vì làm gấp, trong đêm nộp bài, nên sơn chưa khô, bạn Tiếu xếp cẩn
thận, nằm ngủ đè lên tới khi mở cờ, thì bị dính chèm nhẹp. Không thành vấn đề! SV Tiếu lượm một nhánh cây,
cột ruban đỏ lòng thòng làm cờ và dẫn đoàn KT thảm hại tiến vào trong…Bên trong khung cảnh thật náo nhiệt,
các SV trường đến trước, tranh nhau, lấy phần ăn ở nhà ăn, KT với truyến thống Negre-Patron, SV Diệp Ngọc
Tiếp 69 đề nghị đàn anh ngồi chơi ở sân cỏ còn các đàn em 69, 70, xếp hàng lãnh suất ăn, và bưng ra cho anh
em. Hình ảnh đó, làm ban tổ chức và các SV Viện ĐHSG có nhiều suy nghĩ, đó là điểm son trong việc bầu chọn.



Trong đêm đầu tiên ở Dalat, trời khá lạnh, SV Tiếu phát những tấm mốp để trang trí, lót lưng cho ấm, và chuyền
nhau bình rượu đế, mỗi người vài hớp, sau đó lui cui tút lại lá cờ bị dính sơn tèm lem…
Sáng sớm hôm sau, tất cả SV tham dự trại Hè ra sân làm lễ khai mạc. Các SV bạn đều veston, áo dài, cờ hình
chữ nhật có màu sắc nhã nhặn, duy đoàn anh em Kiến mặc blouson đỏ(sáng kiến của Cần Lù tận dụng trang phục
lễ thể thao ở sân Phan Đình Phùng phát cho mọi người trong đòan), đầu cột ruban đỏ, Minh Bò, ở trần, khoác áo
len cụt tay, vác cờ KT hình vuông,  kích thước 1,2mX1,2m, màu sắc Đỏ Trắng Đen, tiến ra đứng ngang với cờ
các Phân khoa khác, kích thước và màu sắc đè xẹp lép các phân khoa bạn, Mọi người cảm thấy bắt đầu kiêng
dè trường Kiến Trúc.

“…Thêm vào đó Ban tổ chức cung cấp xe để đưa sinh viên tham quan thắng cảnh Dalat, mỗi lần leo lên, xuống xe
là một trở ngại đối với mấy em sv. Anh em KT bay đến đưa lưng làm nấc thang để các em bước xuống. chỉ có
bao nhiêu đó thôi làm mấy em cảm động…”(lại “meo” Cần Lù! nhiều chuyện!!!Nhưng dù gì cũng phải cám ơn bạn)

Tới tiết mục văn nghệ KT chỉ có một hoạt cảnh duy nhứt: Nối vòng tay thế giới
Câu chuyện như sau:
Vì tìm ý và muốn tiết mục của KT độc xẹt báo hại Minh Bò tịnh khẩu không thèm đi chơi. Minh Bò đã tịnh khẩu
suốt 2 ngày(điều này không có nghĩa là không ăn cơm mà tới bữa vẫn im lặng nuốt ào ào đặng dồn sức suy
nghĩ), mang tấm bảng ghi chữ tịnh khẩu trước ngực, mặc cho các em ve vãn, hỏi thăm vẫn trầm ngâm…trong khi
mọi người dìu dắt nhau đi ngắm cảnh, o đào, Minh Bò ngồi lặng lẽ tìm idea
Nghiệm hết các khả năng và nét đặc thù của anh em trong đoàn…
Và kịch bản:
1/ Phan Liêu 70 mặt mày giống chú Chệt, đóng vai chú Thòong, hóa trang và động tác, tự diễn viên sáng chế.
2/ Trần Văn Tiếu 66, mặc áo Kimono đóng vai Samurai, Tiếu hóa trang quá hay, dùng kẹp quần áo, kẹp chùm tóc
kéo ngược lên đỉnh đầu, giống Samurai không thể tả)
3/ Vương Thị Hoàng Oanh 65, vai cô gái Đại Hàn, mặc quốc phục Đại Hàn, đóng hay không chê vào đâu được!
4/ Nguyễn Thanh Sơn 69, mặt giống dân Da Đỏ, nên gây ấn tượng rất lớn khi xuất hiện trên sân khấu(từ đó chết
biệt danh Sơn Mọi)
5/ Nguyễn Chí Thành, bự con, cho hóa trang thành xác ướp Ai Cập, đã gây kinh hoàng cho cả trại, và khi lên sân
khấu đứng sau lưng Hoàng Oanh, vì tay quá mỏi, nên gác nhẹ lên vai Hoàng Oanh, làm Oanh sợ xém xỉu(Ha Ha
không uổng công các Kiến quấn giấy cuộn vệ sinh cho Thành! Sắc nét tới từng ngón tay)
6/ Minh Bò hóa trang làm nghệ sĩ Tây Ban Nha, vừa đi vừa kéo cái hòm, trong chứa đàn guitar lên sân khấu hát
bài Besame Mucho.
7/ Sơn Thầy cúng, viết văn tế quá hay, làm MC dẫn dắt hoạt cảnh, và gây nhiều trận bão cười trong việc đọc thần
chú, điều khiển xác ướp Ai Cập từ hàng khán giả lên sân khấu, Sơn Thầy cúng đọc một tràng tiếng lạ, rối dịch ra
tiếng Việt giọng lơ lớ rất duyên dáng: "Úm ba la, ca ra ca ru, quẹo trái, coi chừng đống lửa"
8/ Nguyễn Văn Thảo 69(Thảo Két), góp thêm ý tưởng, mời vong hồn chết oan, chết mà không biết tại sao chết,
chết cho ai, chết vì ai. Đây là ý kiến xuất sắc, giao cho Thảo tự hóa trang (Thảo đã dùng dù trái sáng trùm lên
người, vừa đi vừa hú, trông rất dễ sợ), và Sơn đã đọc Văn Tế Thập Loại chúng sinh trong việc mời hồn ma chết
oan lên sân khấu.
9/ Dương Mạnh Tiến 70(Tiến Đen) góp thêm ý, đoàn KT để chuẩn bị tham dự TRẠI HỌP BẠN DALAT, khi khởi
hành từ Saigon, hát bản xuất phát rồi qua các nước lân cận Tàu, Nhật .....mời nhân vật tiêu biểu các nước theo
cùng dự trại Hè, âm nhạc nền của các nước đương nhiên là phần của Minh Bò.
10/ Cần Lù đóng vai Cesar, lấy cái mền vắt ngang một bên vai.
Và còn các Diệp Ngọc Tiếp 69 Nguyễn Gia Thắng 69 Võ Tấn Phước 69(Phước Nhểu)…đều là thành phần ban
Hợp ca…
Quá trời đông diễn viên, quá trời ý kiến đóng góp, mà toàn ý kiến xuất sắc…
Và chiếm giải nhứt về Văn Nghệ và giựt luôn giải SV “dễ thương” nhứt trại(là người viết bài này???) quá hay cho
câu “Im lặng là vàng” Ha Ha


Bài này viết ra để kể lại một trong những câu chuyện về ấn tượng quá HOT của Sinh viên trường ta gây ra khi
giao lưu với bên ngoài(còn có các chuyến đi đảo Phú Quốc, Thổ Châu với các tiết mục đặc sắc rùng rợn không
kém và mảng thể thao đầy kịch tính.) Riêng viết về thể thao có bạn Lý Thái Sơn(Sơn ốm) đang phụ trách đề tài
này. WAIT AND SEE. Chờ coi.

Điều tôi muốn đề cập để kết bài rằng mỗi SV Kiến Trúc từ xưa tới nay luôn tiềm ẩn trong người một quái vật kỳ dị
nhưng đầy tài năng và hồn nhiên, biết hoạt động phối hợp nhóm tuyệt vời và biết sáng tạo độc lập. Tư tưởng SV
Kiến Trúc luôn vượt trước thời đại và lẽ dĩ nhiên rất hài hước…Đánh thức nó hay để nó ngủ yên?

BY TRAN QUANG MINH, KIEN TRUC SU.
Culture et  Pensees de Diem Dao