Culture et Pensees de Diem Dao

NHẬT KÝ CỦA CON

Ngày 8…
Sau năm tiết học buổi chiều thật căng thẳng, con muốn chạy thật nhanh về nhà để khoe với mẹ là bài thuyết trình thành công của nhóm con.
Nhà vắng ngắt, con đã « quên » bố mẹ vẫn thuờng xuyên vắng nhà như thế.

Ngày 11…
Được nghỉ tiết cuối về sớm, con dọn dẹp nhà cửa, vô tình đọc được bài báo viết về cuộc sống thác loạn của một số thanh niên. Con định
hỏi mẹ. Mẹ chưa về !

Ngày 13…
Một số đứa có « thắc mắc » như con đều có mặt ở nhà T. Qua cuộn băng vidéo, con thật sự sợ hãi khi biết rõ thế nào là « quan hệ ».
Về nhà, mẹ bận nấu bếp, con giúp mẹ. Mẹ chẳng cần hỏi con hôm nay học hằnh thế nào, con vừa mừng vừa sợ…

Ngày 16…
Chủ nhật mà bố vẫn họp, mẹ bận dạy phụ đạo. Ước gì gia đình mình cùng nhau nghỉ cuối tuần mẹ nhỉ ! Đám bạn con rủ con đi chơi, chỉ có
T.vắng mặt, con định không đi nhưng ở nhà một mình hoài buồn lắm. Con quyết định cùng đi với chúng nó.
Con lo sợ không biết nói sao với mẹ khi con về muộn. Con vẫn là người về sớm nhất. Con nhớ mẹ, nhớ cả T. nữa… Viết thư cho T. ?
Đúng rồi ! Giá mà có T.cùng đi thì vui biết mấy !

Ngày 19…
Nhà trường gởi giấy mời mẹ vì con nghỉ họcnhiều. Bước chân con vô tình đưa con đến nhà T. Con ôm T. – on khóc…

Ngày 20…
Con không đi học nữa, chán lắm ! Lũ bạn đến nhà T. « xem phim », con không còn sợ hãi như trước nữa mà có cảm giác gì đó cứ rạo rực
trong người con, khó hiểu thật. Khi con định về, T. kéo tay con, hôn lên môi con – lũ bạn vỗ tay. Sau đó chúng con kéo nhau đi uống cà phê
máy lạnh… Quán gì mà tối đến chóng mặt, con chẳng nhớ được con và T. đã làm những gì…Con vừa thích vừa sợ, mẹ ơi, con đã thành
người lớn rồi phải không mẹ ?

Ngày 27…
Sao hôm nay me mắng con nhiều thế? Con buồn lắm! Có bao giờ bố quan tâm con ngoài câu hỏi: “Con M. nhà mình về chưa hả bà? Xem
nó học hành thế nào? Tôi phải đi ngủ sớm, ngày mai còn bao nhiêu là việc.” Còn mẹ khi con cần hỏi mẹ, mẹ lại bảo: “Con hỏi gì hỏi lẹ lên,
mẹ còn khối việc phải làm.” Bố bận việc đã đành, chẳng lẽ mẹ cũng bận như thế sao? Ngay cả thời gian dành cho con, mẹ cũng phải tranh
thủ từng chút một? Con không buồn tủi vì bị mẹ mắng mà buồn vì mẹ chẳng quan tâm đến con.

Ngày 31...
Chắc mẹ chẳng bao giờ biết con đang ở đây. Một căn phòng chừng 6m2 được ngăn bằng những tấm phên đã nổi mốc. T.thuê cho con
đấy. Hạnh phúc ư? Thỉnh thoảng T. ghé thăm con, tụi con vẫn thường cãi nhau, nhưng chỉ cần con “chìu chuộng” T. một tí là T. hết giận
ngay đấy mà. Tự dưng con nhớ mẹ da diết, thèm được ăn món mẹ nấu, ao ước được nghe giọng mẹ nói...Mẹ ơi, hãy đến đây đón con đi
mẹ, con sợ lắm! Có cài gì đó không ổn trong người con, cứu con với...
Thôi chết! T. mua đồ ăn sắp về rồi. T. mà biết con cầu cứu mẹ như thế này thì con chẳng yên với T. Đâu. Thôi mẹ nhé!

Ngày 8....
Con không hiểu tại sao T. nổi cáu khi con cho biết T. sắp làm bố. T. “tặng” con một cái tát như trời giáng, T. Nhục mạ con đủ điều;
Đã 23giờ30 mà T. chẳng quay lại. Con chờ T trong tuyệt vọng. T. đã bỏ con rồi sao?

Ngày 10...
Mẹ ơi, con không biết phải đi đâu? Về nhà? Không! Con không dám! Liệu mẹ có tha thứ cho con không? Bố có nổi trận lôi đình không? Con
lang thang như kẻ mất hồn. Con đói quá! Con lân la đến quán cơm bên đường. Kìa ai giống T. quá! Đúng là T. đây mà! Sao bên cạnh T. là
người con gái khác mà không phải là con ? Con choáng váng…
Đi đâu ?...Con bấm chuông. Cửa mở. Con chỉ kịp nói « Cô Út...cứu con… ». Trời đất tối sầm lại.

Ngày 11...
Mọi chuyện đã xong. Cô Út trò chuyện với con thật nhiều. Cô động viên, an ủi con tiếp tục đi học. Gặp lại mẹ, con mừng quýnh. Con đến
ôm mẹ, mẹ đẩy con ra rồi trách: “Con có còn là con của mẹ nữa không?” Giá như mẹ ôm con vào lòng là con sẽ bật khóc ngay, nhưng mẹ
không làm thế. Đúng! Con đáng bị trừng phạt lắm chứ! Con đã làm cho mẹ phải lo lắng, vì con mà mẹ gầy đi nhiềiu quá! Con nghìn lần xin
lỗi mẹ...mẹ ơi!

Ngày 13...
Đã hai ngày rồi, mẹ chẳng chịu nói chuyện với con. Mẹ ơi, con ân hận lắm rồi. Xin mẹ đừng đối xử với con như thế. Con sẵn sàng quỳ dưới
chân mẹ, xin mẹ tha thứ, xin mẹ vuốt ve con như thuở bé,  một cử chỉ âu yếm của mẹ lúc này đối với con quan trọng biết nhường nào.
Nhìn mẹ nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, con đau như cắt từng khúc ruột. Lỗi tại con tất cả mẹ ơi. Hãy cố gắng sống vì con mẹ nhé! Con
đang ôm tay mẹ, áp tay mẹ lên ngực con. Con xin lỗi mẹ, mẹ có nghe tiếng con nói không?

MAYXO