Culture et Pensees de Diem Dao
Ngày mai trời lại sáng
- Trời đất ơi Con với cái !
Tiếng gào la của Má ở ngoài phòng khách làm cho Hương chợt lo không hiểu chuyện gì lại xảy đến cho mình ?
-  Hương ra biểu coi !
Hương lo sợ chạy vội ra :
- Dạ, Má gọi con ? »
- Đồ con gái hư thúi ! Mới bây lớn mà bày đặt trai gái, thư từ.
Vừa nói Má vừa cầm thư của Nghĩa, bạn trai mà Hương mới vừa quen, dí vào mặt Hương. Ánh mắt của Má dường như toé lửa, miệng
không ngớt tuông ra những lời xỉ vã thậm tệ. Hương cứ yên lặng nhìn Má, nhiều lúc Hương tự hỏi người đàn bà nầy có phải là mẹ ruột của
mình không ? Vì giữa Hương và Má luôn luôn có một hố sâu thăm thẳm. Có đôi lúc Hương tự nghĩ viết chừng đâu Hương là con riêng của
Ba vì Hương rất giống Ba mà Má là « mẹ ghẻ » Hay là con nuôi của Ba Má vì Hương không bao giờ hiểu được trên cõi đời nầy mà lại có
những người mẹ không có một chút tình thương nào với con của mình, nhất là người mẹ là người đã từng chín tháng cưu mang. Vô lý thật !

Hơn nữa Hương đã học ở trường với sự tích của những ngưòi mẹ hi sinh, bảo bọc cho con mình. Chung quanh bạn bè Hương có nhưng
người mẹ hiền lành, dịu dàng với những lời thương yêu âu yếm làm cho Hương luôn luôn thèm thuồng mơ ước. Những lúc Má rầy la, nhiều
khi những điều hết sức vô lý, bên cạnh đó Ba luôn giữ môt thái độ gần như lạnh lùng , thản nhiên, không tham gia, dửng dưng coi Hương
như người xa lạ.
- Nè con kia. Cái mặt cứ lầm lầm lì lì. Mày có nghe tao nói gì không ? Trả lời cho tao coi thằng này là ai ? Mày phải chấm dứt liên lạc với nó
ngay tức khắc , không thì đừng trách tao.

Năm nay Hương hai mươi tuổi, đã vào Đại học. Nghĩa chỉ là người bạn trai mà Hương quen trong thời gian đi làm Hè. thế thôi, mà Hương
không hiểu tại sao có bạn trai là chuyện « hư thúi ? Lời mắng chửi tồi tệ của Má, cũng như vẻ mặt « đằng đằng sát khí » làm cho Hương có
cảm giác là Má khám phá Hương « làm đĩ » không bằng. Hương hoàn toàn không hiểu Má từ đâu đưa má đến sự suy nghĩ « lạc hậu » như
vậy ?
- Điếc hả ?

Một cái tát nảy lửa của Má gián vào mặt Hương làm cho Hương choáng váng, đưa Hương trở về với thực tại. Trời ơi người đàn bà với vẻ
mặt hung dữ  kia, người đàn ông ngồi im lặng, cầu an một cách hèn nhác kia là cha mẹ của mình đây sao ?
- Câm rồi hả ? Mày có chịu chấm dứt lên lạc với thằng nầy không ? Phải lo học lấy cái bằng Dược sĩ cho tao.
- Dạ Má để cho con từ từ.Con nghĩ ở tuổi con có bạn trai không phảilà một cái tội.
- Đồ lì lợm, đồ con gái hư !

Tiếp  theo là những lằn roi quất túi bụi vao người Hương kèm theo những lời mắng nhiếc tồi tệ nhất. Nhũng trận đòn vô cớ vẫn thường xảy
ra ngay cả khi Hương còn bé nên Hương gần như quen với nhũng cái đau của thể xác nhưng nổi đau trong tâm hồn lớn dần với thời gian.
Là con gái duy nhất của Ba Má, tại sao Má coi Hương như kẻ thù ? Ba thì vì « nể » Má và vì muốn được an thân nên gần như bất lực. Cái
đau thể xác Hương đã quen nên Hương đúng im không tránh né , không một giọt nước mắt. Đôi khi Hương nghĩ giá mà Má có đánh Hương
chết đi thì có thể là một sự « giải thoát » cho Má và Hương ? Má sẽ không cò cái « gai nhọn » trước mắt, còn Hương không còn những thắc
mắc không lời giải đáp ? Mỗi lần Hương im lặng chịu đựng như thế thì Má lại càng tức điên gnười, tay Má cứ run lên bần bật, mặt xanh lè,
Má nằm xuống thở dốc vì đã phí sức « tra tấn » con mình !

Lúc đó Hương hiểu mà màn tra tấn đã chấm dứt, Hương bắt gặp ánh mắt Ba thật buồn , ngước lên « len lén » nhìn Hương như người « tội
phạm ». Hương trở về phòng, nhìn màn đêm buông xuống, mệt mỏi vì không tìm ra được động cơ nào làm cho Má phải ghét bỏ đứa con gái
duy nhất ? Theo lời ngoại kể lại : Hương là « đứa con không chời đợi » của Ba Má. Cũng theo lời Ngoại, Má có thai lúc Má còn là sinh viên
trường thuốc, vì có thai Hương Má mang bịnh rồi phải gián đoạn chuyện học. Sau khi sanh Hương, để cho Má tiếp tục cuộc đời sinh viên và
thực hiện giấc mơ trở thành Dược sĩ, Ngoại đã lãnh nuôi Hương khi Hương vừa đầy tháng. Hương được Ngoại chăm lo nuôi dưỡng trên
đất nước còn chiến tranh và cuộc sống còn nhiều khó khăn, Ngoại thì ngày một già yếu. Lúc nhỏ Hương cứ tưởng Ngoại là mẹ của mình,
Ngoại cho Hương một tình thương thật là đầy đủ, bao la. Hương từ chối gọi Ngoại bằng Ngoại, thỉnh thoảng không hiểu vì quên hay cố tình
Hương vẫn gọi Ngoại bằng Má.

Trong thời gian đó, ở lại Pháp, Má được hoàn toàn rảnh rang tiếp tục chuyện học, Ba đi làm nuôi Má, tuy nhiên Má cứ bịnh liên miên và
mộng của Má lại không thành, Má bị thi rớt nhiều lần, Má thất vọng mình, rồi bị « xuống tinh thần », có một thời gian Má phải nằm nhà
thương để chữa bịnh. Do đó trong tiềm thức , sự thất bại của Má, Má nghĩ Hương là « thủ phạm » mà không chịu nhận thức khả năng thực
sự của mình. Cuối cùng khi Hương được mười hai tuổi, Ngaọi mất Hương phải lìa quê hương thương yêu với bao nhiêu kỹ niệm, với tình
thưong của Ngoại để sang Pháp « đoàn tụ »  với Ba và Má.

Thời gian và không gian xa cách quá lâu có lẽ làm cho Hương không có hình ảnh của mật « gia đình bình thường », sốn với Ba Má mà
Hương cứ nghĩ rằng mình phải sống với hai người lạ. Hương từ chối gọi Má bằng Má, lại nữa tình thương của Má dành cho Hương không
phải là một thứ tình « mẫu tử «  mà Hương chờ đợi. Trước mắt Hương, Má là người « rỗi việc không công », Má không thể tiếp tục học và
không muốn làm việc gì khác ngoài nghề « Dược sỉ » Đối với Ba, Má không có một chút cố gắng nào của mât người phụ nữ có gia dình,
nhà cửa không dọn dẹp, bếp núc thì bữa mặn bữa lạt , có ngày không có gì ăn. Trước mặt Ba, Má luôn luôn đóng vai người bịnh dù rằng
Má ăn thật khoẻ, ngày càng phì nộn. Từ đó lại càng mặc cảm, tất cả những tức tối, thất bại như đổ dồn cả vào Hương vì Hương càng lớn
lại càng đẹp và học thật giỏi.

Hương có phải chăng là « hình ảnh » của Má, là « phản ảnh »  giấc mơ của Má ? Vi vậy mà Hương trở thành « kẻ thù » , là « thủ phạm »
của sự thất bại của Má chăng ? Còn Ba thì muốn « đóng vai » người chồng « mẫu mực », lo làm việc kiếm tiền cho Má có được cuộc sống
sung túc, chịu đựng và đôi khi « nể » Má quá độ. Hương nghĩ có thể Ba cũng thương mình nhưng tình thương có vẻ như « lén lút », dấu
diếm như thỉnh thoảng Ba vẫn lén mua quà cho Hương và bảo đừng nói cho Má biết. Hương nghĩ tại sao mình lại có thể chịu đựng cuộs
cống như vậy cho đến giờ, có lẽ cũng có một phần nào đó Hương giống tánh Ba ở sự chịu đựng. Khi vào đaị học Hương bắt đầu đdi làm,
vằo những tháng Hè để có chút tiền chi phí vào những nhu cầu cá nhân và cũng từ đó Hương có dịp quen với Nghĩa.

Nghĩa là một thanh niên hiền lành dễ mến, giản dị nhưng không phải là mẫu người mà Hương mơ ước nhưng có lẽ Nghĩa đến đúng lúc và
giúp Hương « lấp đầy » vào khoảng trống trong tâm hồn của Hương, đang khao khát được thương yêu. Nghĩ không phải là loại thanh niên
lý tưởng trong sự mơ ước của những cô gái vì Nghĩa rất chơn chất, thiếu những câu nói tình tứ lãng mạng, chăm sóc hay thăm hỏi và đôi
khi lại quá « vụng về ». Dù vậy nhưng Hương như một người đi trong sa mạc, chỉ cần một giọt nước mát cũng giúp cho Hương có cảm giác
như « hồi sinh ».
                                   *          *
                                         *

Ánh nắng lọt qua khe cửa, tiếng động bên ngoài làm Hương giật mình tỉnh giấc. Một đêm dài đã đi qua, mặt trời đã mang ánh sáng và ánh
nắng để sưởi ấm cho vạn vật. Mỗi ngày nhìn mặt trời lên cao, Hương cứ mơ và thầm nghĩ : « Ngày mai trời lại sáng » và biết chừng đâu «
một ngày nào đó » , với một phép lạ nào đó , Hương sẽ tìm lại được tình thương của người mẹ mà bất cứ ai đều cần và đôi lúc như là điểm
tựa của cuộc đời. Hương vẫn mơ và nhờ những giấc mơ đó mà Hương đã lớn lên trong sự hụt hẫng của tình thương.

Thuỷ Tiên
Paris - 1990