Diem Dao Culture et Pensees
MÁ ƠI


Bàn tay mát lạnh của Má đặt lên trán nóng như lửa của Ngân, Ngân từ từ mở mắt ra. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng, chỉ có ngọn đèn nhỏ bên cạnh giường ngủ
giúp cho Ngân thấy bên cạnh Má, một « đôi giày đen bóng, mũi nhọn » của ông bạn của Má. Không hiểu sao Ngân lại nhắm mắt giả vờ ngủ. Ngân nghe tiếng Má « thì
thào » cùng « ông bạn » :

-        Thôi mình đi kẽo trễ. Bé Ngân bị sốt từ hai ngày nay. Hôm nay đã bớt nhiều rồi. Cũng may có Má ở nhà lo cho mấy đứa nhỏ !

Cánh cửa phòng từ từ khép lại. Căn phòng trở nên yên lặng. Mùi dầu thơm của Má còn đọng lại trong phòng. Nước mắt Ngân từ từ lăn dài trên gối. Ngân muốn chạy ra
ngoài, kêu gào lên :
-        Má ! Má ơi Con đau vì con cần tình thương của Má. Con chỉ cần có Má thôi. Má ơi ! Má !

Nhưng tiếng kêu được ngăn chận lại, chỉ còn lại tiếng tức tưởi. Ngân đã quen dấu tình cảm của mình vì Ngân nghĩ rằng không ai hiểu mình và dù sao chăng nữa sự
yếu đuối của mình cũng không làm cho hoàn cảnh đổi thay.

Ngân cũng không hiểu tại sao chung quanh Ngân chỉ có Ngoại, Má. Không bao giờ Ngân thấy bóng dáng người đàn ông trong nhà để Ngân được gọi là  Ba  như bao
đứa trẻ khác. Thế rồi, một hôm Ngân được Má giới thiệu « Cậu Thịnh », người đàn ông có đôi giày « mũi nhọn », bóng loáng ? Thỉnh thoảng , « Cậu » rước Má đi,
Ngân cũng chưa hiểu rõ sự quan hệ của « Cậu » và Má ra sao vì Ngân chỉ có một người mà Ngân gọi là Cậu Tư  - em trai của Má. Ngân nhận thấy một điều là mỗi lần «
Cậu Thịnh » đến thì Má ăn mặc rất đẹp, trang  điểm kỹ hơn ngày thuờng, dầu thơm sực nức, Má vui vẻ hơn ngày thường nhưng rồi Má lại đi. Dù rằng « Cậu Thịnh »
vẫn hay thường lì xì cho anh em Ngân vào dịp tết và thường mang bánh kẹo đến cho anh em Ngân , nhưng không hiểu sao Ngân vẫn không có cảm tình với « Cậu » và
từ đó hình ảnh « đôi giày mũi nhọn » cứ ám ảnh Ngân.

Môi Ngân khô, và miệng nóng như ăn phải ớt, Ngân cảm thấy khát nước vô cùng. Ngân muốn bước xuống giường, đi ra ngoài phòng ăn để tìm nước uống nhưng Ngân
vẫn không nhúc nhích. Đồng hồ từ ngoài phòng khách gõ lên mười tiếng, Ngân nghĩ rằng chắc là mười giờ đêm ?

Cánh cửa phòng lại hé mở. Ngân hi vọng Má vì lo cho Ngân nên trở lại để ở nhà với Ngân. Qua ánh đèn lờ mờ, Ngân thấy Ngoại, trên tay có cái mâm nhỏ, mùi thơm
của sữa nóng bốc lên thơm phức làm cho Ngân chợt đói.

-        Ngân ơi ! Dậy uống thuốc rồi uống chút sữa đi con.

Ngọai ngồi xuống giường. Tay Ngoại rờ lên trán Ngân, Ngoại chắc lưỡi :
-        Chèn ơi ! Con còn sốt quá ! Uống ly sữa và viên thuốc bác sĩ cho để hạ nhiệt đi con !

Ngoại đỡ Ngân ngồi dậy, Ngân cầm ly sữa nóng, mùi thơm của sữa chạy vào trong cuống họng, Ngân ráng nuốt viên thuốc vào nhưng cổ họng Ngân đau quá, Ngân lắc
đầu đưa viên thuốc cho Ngoại. Ngoại bẻ viên thuốc làm tư cho nhỏ lại và dỗ :
-        Ráng uống thuốc cho mau mạnh đi con.

Ngân nghĩ Ngoại là người luôn có mặt và thay mặt Má trong rất nhiều hoàn cảnh. Nhiều lúc Ngân nghĩ nếu không có Ngoại chắc là Ngân sẽ tủi thân lắm.
Ngoại vừa dỗ Ngân vừa lâm râm đọc kinh cầu nguyện :
-        Cầu xin Chuá và Đức Mẹ cho con tôi là Kim Ngân uống thuốc nầy cho mau hết bịnh. Uống thuốc giỏi đi con. Chúa Mẹ sẽ phù hộ cho con mau hết bịnh.

Ngân không hiểu mình là đạo gì, chỉ biết là Ngoại hay đi nhà thờ mỗi Chúa nhật và những ngày lễ lớn và Ngoại đọc kinh mỗi tối, chưa kể những lúc rỗi rãnh trên tay
Ngoại luôn có xâu chuỗi lần. Và cứ mỗi lần anh em Ngân bịnh là Ngoại cứ ngồi bên cạnh lần chuỗi liên tục. Nhiều khi Ngân không hiểu nhờ thuốc hay hay là nhờ vào
lòng tin mà rồi căn bịnh nào cũng qua và cứ như thế mà anh em Ngân lớn như thổi. Và cũng có lẽ nhờ vào hình ảnh đó cũng là bài học giúp cho Ngân có được “niềm
tin”?

Ngân là đứa con Út trong nhà. Ngân ra đời vào lúc Ba Má Ngân xa nhau. Ngân vẫn chưa hiểu rõ động cơ nào mà Ba Ngân lại rời quê hương, đi thật xa, bỏ lại Má cùng
ba đứa con thơ. Lúc đó Ngân chỉ mới tượng hình trong bụng mẹ, Ngoại kể lại, lúc bác sĩ báo tin là Má « cấn thai », Má bủn rủn vì Má lúc đó chưa đầy ba mươi, chưa hề
đi làm việc, ba đứa con thơ còn nhỏ dại, chồng thì ra đi mà không biết bao giờ trở lại. Má năn nỉ bác sĩ « phá thai » nhưng luật cấm p, nếu có thì phải làm lén. Bác sĩ là
bạn của Má thông cảm hoàn cảnh nhưng lương tâm người bác sĩ không cho phép ông làm chuyện đó. Ông khuyên Má giữ thai và hứa sẽ giúp đỡ Má, và ông giới thiêu
tìm cho Má được việc làm ở tỉnh lẻ, Vĩnh long và cũng là quê Ngoại. Và cũng chính nơi đây, Ngân đã « chào đời » trong nhà thương công cộng và duy  nhất của Tỉnh.
Ngân cũng không hiểu có phải là « nhờ » hay « tại » ông bác sĩ mà Ngân phải ra đời. Đôi lúc Ngân nghĩ có phải vì sự ra đời của mình mà cha mẹ phải chia lìa, và Má
phải có thêm gánh nặng trên vai không ?

Má đau bụng vào lúc nửa đêm, vào giờ mà không còn xe cộ gì cả. Bà ba « Cưởng », người hàng xóm (Bà tên Cưởng vì nhà bà có nuôi con chim cưởng nên từ đó ai
cũng gọi bà như vậy) nên Ngân cũng không biết tên thật của bà là gì. Bà Ba, người miền Nam, có ông chồng người miền Bắc. Trong xóm Ngân, gần như chỉ có ông là
người miền Bắc vì cách ông phát âm không giống người chung quanh nhưng tánh tình ông bà rất tử tế hay giúp đỡ mọi người nên ai cũng thương ông bà. Bà rất mau
mắn, nên đề nghị đưa Má đi nhà thương, bà bảo những người nhanh nhẹn như bà mà đưa đi sanh thì sẽ sanh dễ dàng ? Nhưng không Ngân ra đời cũng khó khăn vì
Ngoại kể lại là Ngân bị « nhao chàng », quấn lại nên cũng khó khăn. Ngân lại mặc cảm là mình cứ mang lại phiền muộn cho Má !

Ngân lớn lên trong sự hối hận và mặc cảm mình là đứa con dư thừa, đứa con không chờ đợi của mọi người. Ngân là một đứa trẻ khép kín, ít lời nhưng Ngân luôn tự
mình suy nghĩ và luôn có nỗi buồn thầm lặng. Các anh chị Ngân cũng cùng hoàn cảnh như Ngân, cũng không thấy cha, mẹ cũng thường vắng nhà nhưng Ngân thấy
các anh chị mình vẫn vui đùa cùng bạn bè, có thấy ai đau khổ đâu. Sự buồn vui có phải do hoàn cảnh hay là do chính mình tạo ra nó.

Ngân nhớ lại có những lúc anh em Ngân gây gỗ, Ngoại vẫn thường nói Ba đi biền biệt, không biết bao giờ trở lại, một mình Má nuôi con. Nếu Má không giỏi thì với bốn
đứa con thì làm sao mà nuôi ăn, nuôi mặc lại cho ăn học đàng hoàng như vậy. Ngân chưa hiểu như thế nào là một gia đình nhưng trong phim ảnh Ngân luôn thấy có
người đàn ông, gọi là cha, người đàn bà gọi là Mẹ và những đứa con. Hay những người hàng xóm họ cũng có một « gia đình » toàn vẹn như vậy, nhưng đôi khi Ngân
cũng thấy có những người chồng, người cha đánh đập vợ con, nhũng lúc đó Ngân nghĩ như mình không có người đàn ông làm quyền trong nhà thật là khỏe và đỡ phải
bị đánh đập. Ngân không hiểu rằng tại sao mình lại cần có người đàn ông trong nhà ? Ngân đã quen và lớn lên giữa những người đàn bà thông minh, Ngoãi và Mẹ,
cũng như các bà dì của Ngân giải quyết những khó khăn trong cuộc sống hằng ngày rất dễ dàng và mau lẹ. Ngân không nghĩ rằng sau này mình lớn lên mình có chồng
làm gì cho rắc rối cuộc đời. Ngân sẽ không có con, vì có con như Ngân cứ hay buồn giận thì sẽ khơng mang lại niềm vui cho người mẹ ?

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì lại một bàn tay mát lạnh để lên trán Ngân, người mà Ngân không chờ đợi lại chính là Má. Má ngồi xuống bên cạnh Ngân, nắm tay Ngân, hun
nhẹ lên bàn tay nhỏ bé, Má nhìn Ngân âu yếm :
-        Con đỡ chưa ? Chắc là con buồn vì Má vắng nhà phải không ? Má cũng biết rằng Má không phải là người mẹ hoàn toàn, không phải là người mẹ mẫu mực như
trong sách vở vẫn thường ca tụng. Nhưng mà cũng cố sức để làm trọn trách nhiệm vừa là mẹ, vừa là cha. Hai tránh nhiệm đó đối vời Mà đôi khi quá nặng nề, mà Má
cũng chỉ là người đàn bà cần được thương yêu như bao nhiêu người khác. Ba con thì má cũng không biết bao giờ gặp lại và điều đau buồn nhất cho má là không biết
Ba con có muốn gặp lại mẹ con mình không ? Những gì má nói với con bây giờ có lẽ khá rắc rối để con hiểu Má, hiểu hoàn cảnh của mình nhưng má cũng hi vọng ngày
nào đó, con lớn lên con sẽ hiểu Má rõ hơn và thông cảm cho những điều thiếu sót của Má đối với tụi con vì Má chỉ là một con người chứ Má không là một bà Thánh.
Vừa nói mà mắt Má long lanh ngấn lệ nhưng những giọt nước mắt không chảy ra, có lẽ những giòng lệ đã khô cạn theo năm tháng hay Má quen dấu tình cảm của mình.
Ngân chưa bao giờ thấy Má khóc trước một sự kiện nào cả, ngay cả ngày đưa ma ông Ngoại, trên đầu má chít khăn tang, má đi lầm lũi theo xe tang, mọi người khóc
thương tiếc ông nhưng mắt má khô queo, không một giọt lệ nhưng mặt Má hằn lên một nỗi đau khó tả ? Ngân tự hỏi không biết Má có thương người cha của mình hay
cũng là Má chôn dấu một nỗi đau buồn nào đó của thời thơ ấu ? Ngân được biết là Ông bà Ngoại li dị lúc Má còn rất nhỏ, Má cũng lớn lên trong một gia đình « không
bình thường », nhưng lúc lớn lên má còn phải ở chung với người Má ghẻ để đi học. gần cha thì xa mẹ, gần Mẹ thì lại thiếu cha.
Những giòng « tâm sự » của Má nghe sao khó hiểu quá, nhưng Ngân biết là Má rất buồn vì thấy Ngân buồn, Ngân vừa giận lại vừa thương Má nhưng Ngân cũng cần
có tình thuơng như bao nhiêu đứa trẻ khác, Ngân chỉ biết ôm Má vào lòng và khóc, vì ít lời nên Ngân chỉ biết kêu lên hai tiếng : « Má ơi ! »

Diễm Đào
(Paris 19.09.2010)