Culture et Pensees de Diem Dao

Làm giàu


Làm giàu mà ai không thích nhưng nếu không đủ gian manh để lường gạt để làm giàu không lương thiện thì chỉ còn cách tiết kiệm. Tiết kiệm
bằng cách không xài, không mua những món xa xí phẩm.
Trong suốt thời gian ở đây, tôi không có dịp để xài tiền. Chợ nhóm có bán quần áo, giày dép, thức ăn, bông hoa. Quần áo giá mắc hơn ở
Paris và kiểu giống như cô đầm hái nho nên nhờ vậy mà tôi thấy " dửng dưng". Trái cây năm nay vì thất mùa nên khá mắc nên khi mua
mình cũng dè dặt.
Những ai có được được một chút đất có thể trồng rau cải. Khoảng tháng năm, dân làng bắt đầu gieo hạt giống, để có thu hoặch vào những
tháng hè, những củ dền màu tím, đậu haricots verts, khoai tây. Củ dền, đậu haricots được nấu chín trên lò than vừa là lò sưởi vừa để nấu
những món cần ninh lâu. Sau đó củ dền, đậu được cho vào hủ đã được  khử trùng " steriliser " (1) để ăn trong năm. Vào tháng chín tháng
mười, những trái pommes, khoai tây được thu hoặch, trãi ra trong cave có thể ăn suốt năm.
Trong sân nhà, mình có thể tìm thấy những cây mọc chen trong cỏ, những loại ra như rau dền luộc, rau pissenlit (2) có thể trộn salade.
Lần này, nhờ những lần đi dạo, có thì giờ thưởng thức hương vị của đồng nội, bỗng dưng tôi có cảm giác mình khám phá ra được tiềm
năng của thiên nhiên. Đúng ra, tiềm năng này đã có tự ngàn đời mà tôi không có cơ hội hay ơ thờ trước những cái hay, cái đẹp của thiên
nhiên mà thôi! Chỉ với một mảnh đất nhỏ, chỉ vài chân cà chua, cây ớt, cây rau quế, bụi ngò, bụi hành, bụi l'oseille(3) tôi ghim xuống từ tháng
năm, giữa tháng tám mà tôi đã có được và chục trái cà, vài trái ớt. Một chút rau thơm trộn vào tô salade pissenlits. Một ít lá oseilles chua
chua, xắt nhỏ xào với một chút bơ, đập vài cái trứng tươi mua trong trại, thêm vào một ít hành lá, là có được bữa cơm tối ngon miệng.
Giữa hai bữa cơm, buồn buồn thì ngắt vài lá hình trái tim, có một chút vị chua chua của lá me non, cũng vui miệng hoặc đập một ít đá cục
vào ly si rô groseilles (4) uống một ngụm vào thấy mát cổ. Tôi thấy dòng nước suối trong veo chảy trên những hòn đá trên con đường ra
con lộ cái không biết có uống được không nhưng nếu uống đươc thì cũng tiết kiệm được một số tiền?
Sáng sớm, mặt trời rọi lên những giọt sương mai phản ánh lên những tia sáng lấp lánh chẳng khác nào những hạt kim cương. Dưới lòng đất
mỗi lần đào lên để trồng cây, tôi nhặt được những hòn đá với nhiều màu trắng ẩn màu xanh hay màu vàng, với nhiều dạng khác nhau. Tôi
không cần phải tốn tiền để mua những hạt kim cương, vừa tốn tiền lại còn sợ bịt cướp giựt hay bị trộm cắp
Tôi chợt nhớ ra một câu chuyện, có một người bạn kể chuyện, cô ấy nhắc khéo chồng cô sao không tặng hoa cho cô vào những ngày kỷ
niệm? « Chị biết không, một hôm chồng em vui vẻ báo cho em một " chuyện bất ngờ" anh ấy nói " Hôm nay kỷ niệm ngày cưới của mình,
Anh muốn dành cho em một bất ngờ thú vị Những tưởng mình được một món quà. Đi đến tiệm bông, anh ấy hỏi em thích hoa gì? Em ngạc
nhiên, nhìn anh ấy, và đang còn ngẩn ngơ trước câu hỏi đó. » Anh nhìn em cười, " Em thích hoa gì thì mình đứng nhìn cho thoả thích cho đã
mắt, chứ anh nghĩ mình mua về để trong nhà rồi nó cũng héo thôi!". Mới nghe nói em quá sức ngạc nhiên, chỉ biết nhìn anh ấy mà không
biết nói gi, nhưng vẻ mặt anh ấy có vẻ chân thật nên không còn biết nói câu gì.
Câu chuyện này rất lạ và buồn cười nhưng tôi nghĩ đến kho tàng " kim cương" của tôi. Những hạt sương mai dưới tia sáng mặt trời nhìn xa
như những hạt kim cương. Hạt kim cương này chỉ có giá trị và vẻ đẹp của nó trong thiên nhiên.
Bỗng nhiên, nhờ những buổi di dạo trong làng, vừa được hít thở khí hậu trong lành, vừa được ngắm bông hoa cỏ lạ, được ngắm một « kho
tàng » những hạt kim cương » lấp lánh, được ăn những cây cỏ thiên nhiên. Dù không nắm được trong tay một số tiền bằng hiện vật nhưng
nơi đây tôi tiết kiệm những chi phí không cần thiết. Sự tiết kiệm cũng là một cáh để « làm giàu » một cách lương thiện như tiền ta tiết kiệm
để dành trong ống heo ?

Diễm Đào
Hè 2013 (l’Âges des Chéniers)
(1)        Củ dền nấu chín, đậu haricots verts nấu chín hay mứt, sirop, sau kh i cho vào hủ, đậy thật kín., một loại hủ có một lớp cao su giữa
nắp và hủ, gài thật chặt. Sau đó cho những hủ này vào một nồi nước nấu sôi khoảng độ mưới phút. Phương cách này giúp cho những
người dưới quê bảo quản thức ăn suốt cả mấy năm.
(2) Pissenlit : là một loại cỏ mọc ngoài đồng trống, có lá như hình răng cưa. Bông trổ vào mùa hè màu vàng rực tựa như bông cúc. Những
lá non, hái vào trộn chung với rau xà lách và dầu dấm ăn rất ngon, vì lá có vị hơi nhân nhẫn, và có vị thuốc.

passeportsante.net/fr/Solutions/
Theo site kể trên ; loại cỏ này chữa bịnh ăn không ngon, do xáo trộn đường tiêu hoá, làm giảm sự giữ nước trong cơ thể, chữa bịnh táo
bón, bịnh trĩ, bị đau thấp khớp.
L’Oseille : l à m ộ
Consultez la liste des tâches à accomplir en page de discussion.
Rumex


Rumex arifolius
Classification
Règne
Plantae
Sous-règne
Tracheobionta
Division
Magnoliophyta
Classe
Magnoliopsida
Sous-classe
Caryophyllidae
Ordre
Polygonales
Famille
Polygonaceae
Genre
Rumex
L., 1753
Classification phylogénétique
Classification phylogénétique
Ordre
Caryophyllales
Famille
Polygonaceae
L'oseille (Rumex L.) est un genre de plantes herbacées de la famille des Polygonacées, poussant à l'état sauvage en Europe et en Asie
septentrionale, ainsi qu'en Amérique du Nord dont plusieurs espèces sont cultivées comme plantes potagères pour leurs feuilles
comestibles.
Sommaire
[masquer]
•        1 Apparence
•        2 Principales espèces
•        3 Utilisation
•        4 Plante hôte
•        5 Autre utilisation du mot oseille
•        6 Anecdotes
•        7 Notes et références
•        8 Liens externes
Apparence[modifier | modifier le code]
Elle pousse au ras du sol.
Ses feuilles mesurent jusqu'à 15 cm de longueur et sont arrondies, de couleur vert clair. Sa feuille ressemble à celle de l'épinard.

cuisine.journaldesfemmes.com

Légume riche en eau, l'oseille est très légère, son apport calorique n'est que de 24 kcal/100 g. De plus, elle présente un bon apport en fibres
(3 g/100 g) qui, attendries par la cuisson, sont bien tolérées et régulent efficacement le transit intestinal. Sa saveur acidulée lui confère des
vertus apéritives et stimule les sécrétions digestives, favorisant donc la bonne assimilation du repas.
Valeurs nutritionnelles
pour 100 g
Protides        2 g
Glucides        2,5 g
Lipides        0,7 g
Calories        24 kcal
L'oseille est aussi très riche en vitamines, en particulier en vitamine C : 100 g d'oseille en apporte 125 mg, soit 75 % des apports quotidiens
recommandés. Son taux de vitamine E, qui prévient le vieillissement prématuré des cellules,est aussi très intéressant. Celui-ci est par
ailleurs renforcé par la présence d'acide linoléique, c'est-à-dire des acides gras essentiels oméga 3, en quantité non négligeable.
Les oligo-éléments - indispensables au métabolisme cellulaire - font aussi la richesse de ses feuilles, notamment le fer (3 mg/100 g), le
magnésium, le cuivre et le zinc.

Par ailleurs, l'oseille regorge de pigments : verts, la chlorophylle, et orangés, le carotène (ou provitamine A). C'est d'ailleurs la championne
de la teneur en ce puissant antioxydant, qui prévient maladies cardio-vasculaires et certains cancers, en plus de protéger la vision. Une
portion de 100 g seulement en couvre la totalité des besoins.

Pour finir, l'oseille est utilisée depuis l'Antiquité, en infusion ou en décoction pour soigner les maux de la vie quotidienne : elle soulage le
foie, l'estomac, les reins. En compresse, elle est cicatrisante et astringente. Enfin, elle sert même de produit de beauté. Son "jus" assainirait
les peaux grasses et revitaliserait les cheveux ternes et fatigués.
•        
•        Dégustation•        
Choisissez-la bien verte, avec des feuilles crissantes et brillantes. Laissez de côté des feuilles jaunes ou molles. Tout comme les épinards,
son volume réduit considérablement à la cuisson : comptez 350 g de légume par personne.

Conservez-la deux à trois jours tout au plus, dans un sac en plastique perforé dans le bas de votre réfrigérateur. Ensachée, elle se
conserve très bien au congélateur après avoir été cuite quelques minutes à l'étuvée. L'oseille doit être équeutée, lavée puis égouttée avant
toute utilisation. Attention cependant à vos couteaux non inoxydables car l'oseille, acide, risque fort de leur donner sa couleur verte.

Consommez-la crue, en salade comme les épinards, auxquels elle se mêle volontiers. Dans ce cas, préférez les jeunes pousses, plus
douces, aux grandes feuilles extérieures. Attention toutefois car elle est très acide : ajoutez une cuillère de sucre ou de miel dans la
vinaigrette. En chiffonnade (feuilles empilées, roulées puis ciselées), elle s'incorpore à des sauces blanches, à de la crème fraîche, de la
mayonnaise, ou encore des vinaigrettes.
Elle est aussi très savoureuse cuite. A la vapeur, à l'étuvée ou fondue au beurre, elle accompagne les oeufs, les viandes blanches, le
fromage de chèvre mais, avant tout, le poisson. Ainsi, qui ne connaît pas le célèbre saumon à l'oseille, une création des frères Troisgros ?
Petit tour de magie : farci de ces feuilles, un poisson riche en arêtes, tel que l'alose et le brochet, s'en trouve en partie débarrassé. L'acidité
les fait fondre.

L'oseille est enfin tout disposé à la préparation de soupes, potages, sauces et purées, aux couleurs vives et printanières.
•        
•        Histoire•        
En Asie et en Europe, on connaît l'oseille depuis des siècles, pour ses propriétés médicinales notamment. Plante vivace de la famille des
polygonacées, aux feuilles vertes et arrondies, elle ressemble à l'épinard, l'acidité en plus. Son nom est d'ailleurs dérivé du latin "acidulus"
qui signifie aigrelet.
L'oseille était très appréciée par les Égyptiens. Les médecins soulageaient grâce à elle les ennuis gastriques du Pharaon. Elle fait toujours
partie des traditions de ce pays. Ce n'est qu'au Moyen Âge que l'oseille prend place dans la cuisine.

Plusieurs variétés poussent partout dans le monde à l'état sauvage et tout au long de l'année. Parmi les plus courantes, on peut citer :
- la Grande Oseille, aux feuilles larges en forme de flèche
- la Patience, la plus grande, aux feuilles rugueuses et rondes ; sa saveur est moins acide mais plus amère
- l'Oseille Ronde (ou française), aux feuilles rondes et charnues de couleur vert vif.

A noter que, quelle que soit la variété, elle est toujours récoltée à la main, entre mai et octobre.
•        
•        Calories oseille•        


cuisine.journaldesfemmes.com

Plante potagère au goût acide, l'oseille est généralement consommée en petite quantité. Extrêmement concentrée en vitamines, minéraux,
oligo-éléments et composés antioxydants, elle peut contribuer efficacement à nos apports quotidiens en micronutriments. Cents grammes d’
oseille couvrent la totalité de l’apport journalier recommandé en provitamines A pour un adulte ; et près des trois quarts de l’apport journalier
recommandé en vitamine C.
FICHES A CONSULTER
1. Que contient l’oseille ?
2. Quels sont ses bienfaits ?
3. Quand la consommer ?
4. D’où vient l’oseille ?
5. Composition
SANTE
•        Spécialité
o        DiététicienRiche en eau et pauvre en nutriments énergétique, l’oseille est peu calorique. Elle offre cependant des teneurs en
vitamines et minéraux très élevées.
Elle représente une très bonne source de provitamines A et de vitamine C ; et fournit d’importantes quantités de minéraux et oligo-éléments
: fer, magnésium, calcium, manganèse, cuivre, zinc.
Cette plante contient également des acides organiques, responsables de sa saveur acidulée marquée.
L’oseille renferme différents caroténoïdes (bêta-carotène, lutéine, zéaxanthine), des composés antioxydants qui protègeraient nos cellules
du vieillissement prématuré.
Enfin, ses fibres sont très abondantes.
sante.lefigaro.fr ›