Gợi nhớ


Gợi nhớ

Hình ảnh, mùi hương, tiếng nhạc, âm thanh…Tất cả là
nguyên nhân để cho ta gợi nhớ những kỷ niệm vui buồn,
của những gì lùi vào khung trời của quá khứ.
Mỗi lần có dịp trở lại phi trường Tân Sơn Nhất, nhìn
người qua lại, kẻ đến người đi. Người tới với chiếc xe
đẩy ngập đầy hành lý, người đi bước vào bên trong.
Những người ở lại vẫy tay chào, nuớc mắt lưng tròng.
Người đi, ngập ngừng trước ngưỡng « cửa cách ly »,
dừng lại như kéo dài một vài giây phút nhìn lại những
người thân thương, có người như núm níu giây phút
ngắn ngủi, chạy trở ra, những nắm tay siết chặt, những
nụ hôn vội vàng, với cặp mắt đầm đìa giọt lệ, những câu
nói nghẹn ngào.

Mẹ Kiên một người mẹ can cuờng, không hề nhỏ lệ,
trong suốt quảng đời thơ ấu của Kiên, chưa lần nào Kiên
thấy mẹ mình khóc. Nhưng ngày Kiên theo gia đình
chồng rời quê hương đi cùng với hai con nhỏ, Thắng,
Lợi. Hai tay nắm hai con còn nhỏ dại, theo chồng cất
bước rời khỏi nơi chôn nhau cắt rún để đi đến một vùng
trời xa lạ. Lúc mẹ con Kiên vừa quay lưng để đi vào bên
trong. Kiên quay lại nhìn má lần chót, lần đầu tiên Kiên
thấy má đưa tay chùi nước mắt. Kiên chạy trở lại ôm má
vào lòng.

Đó là những giọt lệ đầu tiên mà Kiên thấy. Bởi vậy, giờ
đây mỗi lần có dịp trở lại nơi xưa chốn cũ, má không còn
nữa nhưng lời nói và những giòng lệ của má không bao
giờ Kiên quên được hình ảnh người mẹ can cường với
những giọt lệ âm thầm như cuộc đời của mình !

Ngày hôm đó, giọt lệ từ từ nhỏ xuống nhưng miệng má
vẫn cố gắng nở một nụ cười : « Thôi con đi đi, ráng lo
làm ăn rồi về thăm má. Má ở lại có con cháu lo, con
đừng lo ! ».  Cũng như bao lần má đau má bịnh, má
không hề than van, và luôn luôn trả lời cho con mình yên
tâm « Má không sao con, má khoẻ, má khoẻ ! ».

Cuộc sống nơi xứ người dần dần ổn định, hằng năm
Kiên cố gắng thu xếp việc nhà để về thăm má. Lần cuối
cùng trước khi má mất, mỗi lần má trăn trở, Kiên chạy
đến gần má : « Má ngủ không được hả má ? ». Má mở
mắt ra nhìn Kiên cười, nhưng sao nụ cười như héo hắt,
gượng gạo « Ừ má hơi khó ngủ, con sắp trở về bển hả
con ? Chừng nào con trở qua thăm má ? Má nhớ con
lắm ! ».  Má là người ít bày tỏ tình cảm bằng lời nói, mà
lần này má bộc lộ ra làm cho Kiên thấy lòng mình dao
động. Kiên ôm má : « Dạ con sẽ ráng về thăm má. ».  
Câu nói này chỉ là một câu nói trống rỗng vì Kiên còn
nhiều bổn phận với gia đình nhà chồng, với chồng con và
khả năng tài chánh không cho Kiên có những chuyến đi
thường xuyên như vậy. Lúc nghe vậy, má nhìn Kiên cười
« Con đừng để má trông con nhen con ? Con về má nhớ
con lắm. Mai con đi hả con ? Thôi để má ráng ngủ ».  
Nói xong má cố nhắm mắt nhưng má cứ xoay trở. « Má
có đau nhức gì không ? ».  « Ừ thì má cũng thấy đau
mình nhưng thôi mình uống thuốc rồi quen thuốc, lỡ
không có thuốc thì còn khổ hơn ». Kiên lấy thuốc chống
đau và một ít thuốc an thần cho má. Má đi vào giấc ngủ
một cách nhẹ nhàng. Nhìn má ngủ bình yên, Kiên tự hỏi
những thứ thuốc cần dùng cho má, số tiền chị em Kiên
gởi về hằng tháng để người cháu lo cho má nhưng
không biết những thứ đó má có được dùng hay không ?
Tất cả chỉ là dấu hỏi to tướng nhưng chị em Kiên đành
bất lực vì không gian cách trở, vì những bổn phận, hay vì
lòng ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân, cho chồng con
mà không dành được thời gian cho những ngày còn lại
của mẹ mình, thì không nên oán giận ai mà phải tự xét
mình, xem mình đã làm được gì cụ thể cho mẹ. Lúc tuổi
già ươn yếu mẹ cần tình thương, một lời nói êm dịu,
ngọt ngào, tiền bạc đôi khi không có thể nào lấp vào
khoảng trống của tình thương !

Tuy nhiên rồi cũng đến ngày lên đường đi ra phi trường
để trở về bên kia trời xa lạ. Lần này má yếu nhiều nên
má không đi theo được, Kiên không còn được nhìn thấy
mẹ lần chót, không còn được chia tay cùng mẹ, một nắm
tay siết chặt, một ánh mắt nhìn thương yêu, một lời nói
chứa đựng bao nhiêu sự chịu đựng và hi sinh « Thôi con
đi, ráng lo giữ gìn sức khoẻ nhe con. Ráng làm việc để
dành tiền về thăm má. Má ở bên đây má đầy đủ lắm, tụi
con gởi tiền, gởi thuốc về cho má, má vui lắm, ai cũng tử
tế với má, con đừng lo ». Những câu nói đi kèm với ánh
mắt buồn bã, dường như ngấn lệ, Kiêm cứ bị ám ảnh và
mỗi lần nhìn ảnh má Kiên không cầm được giọt lệ, thì
thầm : « Má tha lỗi cho con ! ».

Biết bao nhiêu sự thật bị che đậy, biết bao nhiêu điều
bất công không được phơi bày. Con người vì tình
thương, vì muốn bảo vệ cho người thân thương mà có
những sự thật phũ phàng bị lấp đầy. Kiên linh cảm nhưng
cũng tự dấu đi bằng những « biện luận và tự dối lòng » là
cứ gởi tiền thì má sẽ được chăm lo.

Một hôm ngang qua điện thoại, giọng má thật yếu nhưng
má vẫn nói : « Má khoẻ con, không sao đâu. ». Linh tính
dường như cho Kiên biết là Kiên phải về thăm mẹ. Chỉ
còn hai ngày máy bay cất cánh thì Kiên được tin mẹ đã
qua đời vào một buổi sáng sớm. Thủ tục chôn cất được
tiến hành một cách nhanh chóng vì người bên nhà nói
rằng luật không cho để hoàn quá hơn ba ngày. Kiên chạy
ngược chạy xuôi để đổi vé máy bay, đổi ngày trong
visa. Nhờ người bạn giúp rước Kiên ra khỏi phi trường
mà không qua phần khám xét. Taxi chạy như bay, cũng
may trời vừa rựng sáng, xe cộ còn thưa thớt nên Kiên
về cũng vừa kịp lúc nhà quàng chuẩn bị nhang đèn để
đưa quan tài ra xe. Kiên chạy ùa vào nhà, chỉ thấy chìếc
qua tài gỗ nằm đó, ảnh má nghiêm nghị sau cặp mắt
kiến. Hình này má nghiêm nghị không một nụ cười. Kiên
chỉ còn biết đưa tay rờ nhẹ lên chiếc qua tài gỗ lạnh lùng,
nước mắt tuông trào, Kiên thầm nói « má ơi con về đây,
con về không kịp để được nhìn mặt má lần cuối cùng để
được ôm má vào lòng và nói rằng con thương má. Con
rất ân hận là không thể kéo dài ngày ở lại với má. Lần
chót là lần cuối cùng má từ giã con. Nhưng má luôn luôn
che dấu những lo sợ của mình và luôn luôn tìm những lời
nói để trấn an con ».

Chỉ còn những giọt lệ tuông rơi thay cho lời xin lỗi, thay
cho biết bao nỗi niềm ân hận bỏ mẹ mình. Người mẹ đã
từng đấu tranh bảo vệ cho con những lúc con mình bị
bức hiếp, dỗ dành khi con đau ốm, mà khi mẹ ốm đau thì
mình ở đâu ? Chọn lựa một cuộc sống dễ dàng, chạy
trốn trách nhiệm. Sự cắn rứt này cứ theo đuổi Kiên và
chắc cũng là điều ân hận của bao nhiêu người con trên
thế giới này không có cơ hội hay hoàn cảnh ở gần mẹ để
lo cho mẹ đến hơi thở cuối cùng !

Từ trên cao nhìn xuống, con gái đang khóc thương mẹ,
thương con nhưng má cũng thấy bất lực không thể nói
cho con hiểu rằng : « Má từ giã cỏi trần để đi đến một
nơi mà má không còn bị đau đớn về thể xác, không còn
những bất công, không còn kề cận những con người đôi
khi vì quyền lợi cá nhân mà đánh mất đi trái tim của
mình. Con ơi, má đây, má nhìn thấy được tình thương
của con ngang qua dòng lệ nóng chảy dài trên má. Con
đừng buồn nữa, Má dù ở nơi đâu, má cũng vẫn theo dõi
con để bảo vệ con. Người má bây giờ nhẹ nhàng lắm,
tâm hồn má thảnh thơi. Má không còn lo sợ khi nói điều
gì không vừa lòng người chung quanh, mà không còn
những còn những đớn đau của thể xác, má không phiền
giận ai, má tuy xa con về hình thể nhưng má luôn gần
con trong tâm linh. Con cứ cầu nguyện, sống trong lành,
ngay thẳng thì con sẽ được bảo vệ. Má luôn ở bên cạnh
con để bảo vệ, che chở cho con. Con sẽ được « thấy »
má trong những giấc mơ. Mẹ con mình sẽ không xa
nhau đâu. Con đừng khóc nữa ! »

Kiên chợt nghe một luồng gió nhẹ thổi qua trên mái tóc,
nhìn lên ảnh mẹ, vẻ mặt nghiêm khắc không còn nữa mà
dường như ảnh má nhìn Kiên cười, một nụ cười hiền
lành như thuở nào đó. Kiên dường như chợt hiểu là má
tha thứ cho Kiên, má vẫn thương và hiểu cho hoàn cảnh
của Kiên. Kiên sẽ bắt chước má, sống ngay thẳng, luôn
giúp đỡ người gặp khó khăn như má vẫn thường làm
cho nhiều người chung quanh. Kiên tiếp tục bước đi theo
quan tài, đưa má đến nơi yên nghĩ cuối cùng. Kiên tìm
được chỗ để tro má bên cạnh Ngoại trong nhà thờ. Từ
lúc má qua đời Kiên luôn có cảm giác má ở bên cạnh
mình. Tình thương giúp ta vượt qua được bức tường
không gian, vượt qua được những ranh giới và đưa
những người thương nhau thật sự đến gần nhau !

Diễm Đào
Paris 14.2.2016