Culture et Pensees de Diem Dao
GIẤC MƠ TRÙNG PHÙNG
Tiếng kêu của các cô Tiếp viên hàng không vang lên trong phi trường rộng lớn, tiếng cười nói của những người tiễn đưa thân nhân, tất cả
tạo thành một âm thanh thật là ồn ào.
Tôi cảm thấy mình như nhỏ bé trong phi thường rộng lớn, lẫn lộn giữa chốn đông người nhưng vẫn cảm thấy mình đơn độc. Thu mình trong
một góc, đưa mắt nhìn chung quanh, tất cả đối với tôi thật lạ lùng. Đằng kia cười nói, đằng nọ bịn rịn chia tay, lưu luyến kẻ ở người đi. Nơi
đây cảnh vật đã từng chứng kiến bao nhiêu cảng buồn vui của nhân loại. Tôi cũng không hiểu mình nên buồn hay vui, nhưng quả thật tim
tôi như vang lên một nhip điệu thật lạ lùng !

Cầm tờ điện tín trong tay, tôi đọc lại một lần nữa, vì sợ mình lầm chăng ? « Ba về đến phi trường lúc 20 giờ. » Tôi thầm nghĩ ; « Điện tín
nầy có đúng là của mình không ? Hay là bưu điện đưa nhầm tên ? » Không thể nào nhầm được, đúng là tên tôi còn ghi trên phong bì đây
mà. Liếc nhìn đồng hồ, đã hơn 8 giờ rội mà không thấy gì hết. Tôi bỗng dưng muốn khóc ; sự chờ đợi làm tôi hoang mang vì quả thực tôi
không bao giờ mơ ước ngày về hay ngày được gặp lại cha mình, tôi đã bằng lòng và quen với cuộc sống « không cha ».

Khi còn nằm nôi, miệng còn ngậm vú Mẹ, Ba đã xa tôi, tôi chưa bao giờ có dịp được gọi tiếng « Ba » ngắn gủi nhưng đậm đà Nhưng tình
phụ tử như sợi dây vô hình, ngày ba ròi Mẹ con tôi « ra đi », đêm ấy tôi như linh cảm ngày về của Ba quá xa vời, và vô vọng ; nên đêm đó
tôi khóc mãi. Mẹ ôm tôi vào lòng dỗ dành ; nhưng hơi mẹ không đủ sưởi ấm cho tôi sao ? Tiếng khóc của tôi như xé lòng mẹ, mẹ tôi còn quá
trẻ để phải xa chồng, mùi chăn gối còn đây. Mẹ lấy chiếc áo cũ, còm đượm hơi Ba, đắp lên người tôi, chừng đó du tôi vào giấc ngủ trẻ thơ.

Tôi lớn lên trong tình thương của Mẹ, của Ngoại nhưng không hiểu sao lúc nhỏ mỗi lần bị bịnh hay bị rầy la tôi vẫn thường  kêu « Ba ơi ».
Tình phụ tử tô đậm và lớn dần  trong tôi dù rằng hơn hai mươi năm qua tôi chỉ được biết rằng tôi cũng có « người cha » như bao trẻ em
khác nhưng vì « hoàn cảnh » ba tôi phải đi xa. Tôi chỉ được biết Ba ngang qua hình ảnh, nghe giọng nói hay lời khuyên bảo ngang qua
những bức thư hay những lời nói ngang qua băng từ. Cuộc đời tôi lặng lẽ trôi qua như những trẻ con khác, dần dần tôi quen với cuộc sống
« không cha ». Tình mẫu tử đôi khi như là một khoảng trống trong lòng tôi, mẹ tôi vì kế sinh nhai, thì giờ dành cho con cái cũng rất ít. Sự
thiếu thốn tình thuơng, tôi cảm thấy có những lúc mình rất cô đơn, đó có phải là lý do khiến tôi lập gia đình quá sớm chăng ? Hay định mệnh
đã gắn liền vào tôi để phải chịu những bất hạnh của cuộc đời ? Tôi có cảm giác thật cô độc, như người lạc lỏng giữa biển khơi, tôi lo sợ
vùng vẫy cố bơi vào bờ nhưng đôi khi cảm thấy mình thật mệt mỏi và đuối sức, không biết bám vào đâu. Thoảng qua tôi nghĩ Ba có thể cái
phao  để cho tôi bám víu để đưa tôi vào đến bờ. Nhưng lớn lên được biết ba rất thành công nơi hải ngoại, tôi chỉ là một đứa con kém may
mắn về mọi phương diện, tôi chỉ là bóng mờ và đầy mặc cảm. Tiếng tăm Ba lừng lẫy, Ba làm được những công trình về văn hoá, mỗi nơi Ba
di qua dù trên những vùng đất lạ, Ba đã để lại sự thán phục trong lòng mọi người. Ba quen đi giữa tiếng hoan nghênh của mọi người.
Nhưng hôm nay, người cha « bằng xương bằng thịt », tôi sẽ được gặp lại, tôi sẽ được gọi « ba ơi », sau hơn hai mươi lăm trời xa cách !

«  Xin quý vị lưu ý, chuyến bay Singapore 614 sắp đáp xuống phi đạo… »
Tôi giật mình tỉnh mộng, tôi sắp được gặp Ba của tôi rồi, tôi sẽ nói gì ? Ba sẽ nói gì với tôi, thái độ của Ba ra sao ? Hình ảnh Ba như hiện ra
trước mắt tôi, nhưng đoàn người đi đón Ba đông quá, nhất là Nghệ sĩ, Báo chí…những người có tiếng tăm, tôi lại mặc cảm sự thua thiệt của
mình nên không mạnh dạn tiến bước. Tuy nhiên tôi cũng bị đưa đẩy theo đám đông. Ba là người nổi tiếng, đã làm rạng danh đất nước trên
trường Quốc tế, nay là lần đầu tiên trở về quê hương, dù là Ba chỉ kín đáo báo tin cho những người thân của gia đình. Nhưng báo chí đã «
đánh hơi » thật nhanh vì vật bỗng chốc số người đi đón thật đông, ngaòi sự dự trù.

Tôi được phép đặc biệt cùng với gia đình ra thẳng máy bay để được gặp Ba đầu tiên. Dáng ba cao lớn, vững chãi xuất hiện nơi cửa máy
bay. Tôi cùng với gia đình chạy đến, tôi chỉ kịp kêu lên : « Ba, con nè… » nhưng rồi đám dông đã đẩy vẹt tôi ra, các máy ảnh thi nhau bấm
lia lịa.

Tôi muốn kêu lên nhưng cổ như nghẹn lại, âm thanh như không phát ra được. Tiếng kêu của tôi như lạc vào khoảng không. Miệng Ba cười
và vẫn đưa mắt nìn quanh như tìm kiếm. Tôi cố len lỏi vào đám đông bằng tất cả sức mạnh và bằng tấ cả tình thường. Nhưng sức tôi có
hạn, tôi cảm thấy mệt mỏi, mồ hôi tuông xuống vì mệt và tức giận. Nước mắt từng giọt thi nhau tuông xuống như khóc cho thân phận của
mình. Ba giờ đây gần tôi trong gang tấc mà tôi có cảm giác như cách xa muôn trùng.
«  Ba ơi, con của ba đây… »
Tiếng kêu của tôi như lạc vào một khoảng không. Con của Ba đây, sao Ba không thấy ? Ba là người của đám đông, Ba không phải là người
Ba như bao nhiêu người cha mà tôi đã từng mơ ước mỗi khi đền nhà bạn mình ? Cảnh vật như mờ dần trước mắt tôi, hình ảnh Ba lớn dần
trước mắt tôi nhưng tai tôi vẫn còn nghe văng vẳng tiếng cười nói, hỏi han của mọi người.

…………………………………………………………………………………….
- «  Con, Ba đây con, Tội nghiệp con tôi quá!”
Tiếng gọi của ba như văng vẳng bên tai, tôi mở mắt ra nhìn:
- “ Ba...”
Chỉ bật kêu lên như thế, nước mắt lại tuông trào, tôi không nói thêm được câu nào nữa.
Hai tay Ba mở rộng, Ba ôm tôi vào lòng, bàn tay thương yêu vuốt nhẹ trên tóc tôi. Tôi bật oà ra khóc, nhưng lần nầy tôi khóc vì sung sướng.
Ba đã từ chối đám đông để cho tôi được gần Ba.
Màn đêm buông xuống, mọi người từ giả ra về. Ba ở lại, dìu tôi đi trong sự thương yêu. Tôi yên lặng đi bên cạnh, ngước nhìn Ba, bắt gặp
tình thương trong ánh mắt.
Ba nhìn tôi âu yếm:
- “ Con đưa ba về nhà con, Ba muốn thấy tận mắt chỗ con ở ra sao?”
Tôi nhìn Ba yên lặng. Ba hỏi:
•        “ Sao vậy con? “
•        “ Ba à, con ngại!
•        “ Con không ngại gì cả con à. Dù vì hoàn cảnh cha con mình không sống gần nhau, nhưng Ba vẫn theo dõi đời sống của con. Con
không ngại gì cả"

Tôi luôn luôn ái ngại và mang mặc cảm rất lớn cho sự không thành công của mình trên đường tình cảm và cũng vì vậy mà tôi dở dang
chuyện học, dĩ nhiên là không thành công trong công việc, trong cuộc sống. Bên cạnh sự thành công của gia đình, tôi luôn cảm thấy mình
thua thiệt, và thường che dấu sự thua sút của mình bằng “sự trốn lánh”.

•        “ Con ngại vì con không thành công trong cuộc đời, nhà con nghèo lắm, sợ không đáng để cho Ba vào thăm!”

Nhưng rồi xe dừng lại trước căn hẽm nhỏ, lầy lội.

-“ Đến nơi rồi Ba ơi. Nhưng con dường nầy xe không thể vào tận trong được , đành phải đi bộ thôi. “

Tôi ái ngại, vì sau trận mưa, con đường đầy bùn sình, đường thì ngập nước. Ánh đèn leo lét hai bên đường không đủ soi đường cho Ba đi.
Tôi ngập ngừng hỏi;
•        “Ba đi dược không ba?”
•        “ Không sao đâu con gái, mình lựa chỗ khô mà đi thôi.

Sự tế thị của ba làm cho tôi đỡ ái ngại, tôi nắm tay dẫn Ba đi từng bước dò dẫm. Cò lẽ vì không quen những con đượng lầy lội như vậy nên
Ba đi rất chậm, đôi khi phải dẫm lên những bãi sình. Ba siết nhẹ tay tôi:
•        “ Tội nghiệp con tôi quá!”
•        “ Không sao Ba à, con quen rồi. »
Hai cha con tiếp tục đi trong yên lặng dưới ánh trăng. Mọi người giờ đây đã yên ngủ. Hai bên đường , nhà nhà cửa khép kín. Cuối cùng rồi
cũng đến nơi. Mở cửa ba bước vào, nhìn căn nhà chưng dọn thật đơn sơ. Ba ngồi xuống ghế, vuốt nhẹ tóc tôi :
•        «  Con khổ lắm hả con ? »
Câu nói ngắn ngủi nhưng tôi có cảm giác như chứa đựng cả một tình thương mà tôi hằng « chờ đợi ». Tôi nức nở, khóc cho bao nhiêu tủi
hờn chất chứa từ lâu, vì lòng tự ái tôi không than van.

•        «  Nín đi con. Có Ba đây rồi thì con sẽ không còn khổ nữa đâu. Sự lựa chọn trong lúc tuổi trẻ có khi không mang lại kết quả như mình
mong muốn, nhưng « Mưu sự tại nhân mà thành sự tại thiên ». Có quyết tâm thì rồi mình cũng sẽ thành công thôi.

Trong hai tuần lễ ngắn ngủi, ba rất bận rộn với những cuộc gặp gỡ với Các nghệ sĩ danh tiếng, và trong nước tổ chức những buổi nói
chuyện ; thì giờ còn lại cho gia đình rất là ngắn ngủi, tôi cố sắp xếp công việc làm cũng như việc nhà để được đi theo Ba, để được hiểu
thêm về con người cũng như công việc làm của ba ở hải ngoại. Càng biết thì lại càng thấy mình không xứng đáng mang tiếng là con của Ba.
Tôi không thừa hưởng được sự thông minh cũng như tài năng của ba, tôi lúc nào cũng cảm thấy lu mờ vì tôi tự thấy mình không đủ khả
năng để vươn lên. Tuy nhiên với hi vọng mong manh là nhờ vào tình thương của ba có thể sẽ là động cơ thúc đẩy cho tôi vươn lên như cây
cỏ cố gằng sinh tồn trên mảnh đất cằn cỗi. Ngày vui nào rồi cũng kết thúc, ngày ba từ giả gia đình để trở về với cuộc sống thưòng nhật.

•        Ba ơi, thời gian sao trôi qua nhanh quá, ngày mai Ba đi rồi, biết khi nào con được gặp lại Ba ?
•        Ngày ấy chắc không xa đâu con, tuy nhiên mọi chuyện không đơn giản, nhưng con nhớ một điều, dù con thành công hay thất bại trên
đường đời, con vẫn là con của ba thôi. »

Ngàu chia ly lại đến.......

•        “ Xin mời quý vị hành khách, chuyến bay số...

Ba ôm tôi tôi vào lòng, hôn tôi lần chót:
•        “ Thôi Ba đi nghe con.”

Tôi chỉ biết gật đầu nhìn ba, tôi đứng lại đây nhìn theo, Ba xa dần. Phi trường nầy đã từng chứng kiến bao nhiêu cảnh buồn chia ly nhưng
cũng có những niềm vui hội ngộ. Ba quay lại nhìn mọi người lần chót.

Mọi người lần lượt ra về. Ra ngoài nhìn lên không trung tôi thấy máy bay cất cánh bay cao, máy bay nhỏ dần, khuất lẫn trong đám mây.

•        “Ba ơi !

Tôi giật mình tỉnh giấc, tai vẫn còn nghe văng vẳng tiếng kêu, mắt thì đầm đìa lệ. Thì đó chỉ là “Giấc mơ trùng phùng “.


Saigon, thứ bảy 15.06.1974
Thuỷ Tiên