Culture et Pensees de Diem Dao
CHIẾC BÁNH CHƯNG


Bà Lang nhìn đống lá giông, màu xanh mướt. Màu xanh nầy làm cho Bà nhớ lại màu xanh của những ruộng lúa xanh um hai bên
con đường làng mỗi lần chở hai con trên chiếc xe đạp « mini » về thăm Ngoại và mẹ. Đống lá đã được rửa sạch và sắp ngay
ngắn, nhưng sóng lá dầy cộm làm cho nhựng chiếc lá không được ngay hàng thẳng lối. Bà tự nhủ thầm và cụng như tự nhắc
mình không nên khó khăn lắm !
Trước mặt Bà, rỗ nếp trắng tinh đã được ngâm qua đêm và « gút » cho thật ráo nước, bên cạnh nhân đậu xanh với màu vàng
óng, đã nấu chín, tán nhuyễn trộn với mùi hành phi vàng toả ra mùi thơm. Nhân đậu cũng đã được viên thành mười hai viên tròn
sặn sàng. Dĩa thịt cắt sẵn sáu miếng ướp đầy đủ gia vị.

Tất cả mọi thứ sẵn sàng, chỉ còn, phần cắt sóng lá giông để làm hộp nữa là bà sẽ bắt tay vào gói bánh thôi. Mọi thứ sẵng sàng
nhưng bỗng nhiên Bà cảm thấy như mất can đảm để hoàn thành công việc mà « ngày xa xưa », cứ hằng năm , gói bánh chưng
đối với bà là một niềm vui . Vì « ngày xa xưa » đó Bà không phải « một mình »  nhưng hiện giờ. Ngày gói bánh chưng là ngày
mà bà được quây quần chung quanh các con và bạn bè của con mình.

•        Bác ơi, con làm hộp cho Bác nhen bác. Thi, bạn của con bà chạy đến ôm bà và nũng nịu