Culture et Pensees de Diem Dao
CẬU BÉ LƯỜI BIẾNG.

Có một cậu bé rất lười biếng ham chơi, cả ngày chỉ biết vui đùa cùng bạn bè, không nhgỉ đến ăn uống tắn rửa nên người gầy còm ốm
yếu, cha mẹ cậu rất là lo sợ nhưng đứa con ngổ nghịch không nghe lời mẹ cha. Ông bà vì chỉ có một đứa con duy nhất và như là đứa
con “cầu tự” nên quá độ nuông chìu. Hai ông bà sống với nhau lâu năm mới có được chút  con mọn sau nhiêu năm đi lễ Chùa cầu tự.
Lời cầu nguyện thành khẩn được Thượng đế ban cho  ông bà đứa con thật xinh đẹp, khôn ngoan. Tuy nhiên chỉ có tội là lười biếng dù
rằng cậu bé rất thong minh và rất yêu quý cha mẹ. Quá buồn bã và đôi khi cũng thất vọng. Tuy nhiên ông bà tự an ủi rằng:”Cuộc đời
không có gì là trọn vẹn cả” Và nghĩ rằng, lòng thành khẩn và sự kiên nhẫn của mình sẽ lại được Thượng đế giúp đỡ. Nhờ vào niềm tin
đó mà ông bà tiếp tục khuyên nhủ con mình với tình thưong bao la. Thỉnh thoàng cậu bé cũng nghe lời mẹ cha nhưng vì sự ham vui
lấn áp tất cả mọi chuyện nên cứ ngày qua ngày, mình mẩy cậu bé đầy ghẻ lở.Một hôm, cha mẹ cậu bé quá đau buồn, chỉ biết chạy đến
đền thờ nơi Bà cầu cho có được đưa con, một vị Nữ thần hiện ra:

Lòng thành của các con làm cho ta động lòng. Thôi các con về đi, để ta tìm cách làm cho con của con hiểu sự tai hại của sự lười biếng.
Một hôm cậu bé chơi đùa cùng bạn bè ngoài sân, bỗng nhiên trên đầu cậu bé mọc lên một cây con với những nhánh lá xanh um. Các
bạn nhìn thấy và reo hò ầm ỷ:

Ô nhìn kià, cây nhãn mọc trên đàu kìa.  Mi ưa ăn nhãn như  vậy không cần phải mua nhãn chi cho uổng tiền.
Cậu bé ngơ ngác tưởng bạn bè diễu cợt mình, nhưng cũng đưa tay lên đầu sờ thử và bỗng nhiên hoảng sợ và cái đầu quá nặng nên
không thể chạy nhảy như  trước nữa.
Kể từ ngày đó, bạn bè dần dần xa lánh, bé một mình thui thủi, nên cạnh bé chỉ còn lại mẹ cha là người lúc nào cũng thương bé và bảo
bọc. Ông bà củng lo sợ, lại tiếp tục cầu nguyện khấn vái Phật Trời. Một hôm vị Nữ thần hiên ra vànói với bé rằng:

Cây nhãn mọc trên đầu của con , đó là hậu quả của sự lưởi biếng, nên một hôm con chim ăn nhãn làm rơi hột nhãn xuống đầu con. Hột
nhãn gặp được vùng đất tốt nên trổ cây lá xum xuê. Và để cho con thấy rằng, dù gì chăng nữa, bạn bè xa lánh con khi con gặp nạn
nhưng cha mẹ không bao giờ bỏ con. Nếu con hứa với ta từ nay con biết vâng lời mẹ cha và siêng năng thì ta sẽ giúp con.
Bé chợt hiểu ra sự tai hại của sự ham vui đùa của mình và từ đó bé là một đứa bé siêng năng, sạch sẽ và biết vâng lời mẹ cha. Từ đó
hai ông bà sống được những giờ phút còn liại của cuộc đời mình để nuôi dưỡng con cho nên người.

DIỄM ĐÀO. Sacramento (USA)

31.07.2009