Culture et Pensees de Diem Dao

Cảnh đẹp vùng quê



















Như hằng năm, sau hơn hai tuần ở chơi với chúng tôi, vợ chồng Aline tiếp tục những ngày hè ở vùng biển ở vùng
Montpelier.(1) Sáng nay vợ chồng Aline đi sớm để tránh kẹt xe.
Cuộc sống chúng tôi trở lại với sinh hoạt hằng ngày. Tôi tận hưởng khí trong lành của miền quê. Ngoài công việc thường
ngày, tôi cố giữ thói quen đi bộ, vừa có dịp ngắm cảnh, vừa tốt cho sức khoẻ.
Con đường từ nhà ra đến con đường xe chạy, nếu đi thong thả thì khoảng mười hai phút. Dọc hai bên đường, đầy bông
hoa cỏ lạ mà tôi không biết hết tên và những hàng dậu trái mûres(2). Thường thì mọi năm, dọc đường đầy dẫy những trái
mûres đen sậm màu nhưng hơi chua chua ngọt ngọt. Có vài người trong làng như bà nha sĩ về hưu, mỗi năm bà có niềm
vui là vừa đi dạo vừa hái những trái đen đen này để làm rượu, làm mứt. Ngày xa xưa tôi cũng có niềm vui đi hái mûres về
làm mứt, nhưng niềm vui nào rồi cũng qua đi, nhường chỗ cho những thú vui khác.
Có lẽ năm nay vì mưa nắng thất thường nên cây trái thất mùa ngay cả mûres là một loại cây hoang dã mà cũng trở nên
hiếm hoi. Trên cành cây thỉnh thoảng một vài bông mûres với những cánh hoa nho nhỏ màu trắng điểm một chút màu tim
tím vài trái mûres nho nhỏ còn xanh không hứa hẹn những trái chín mọng như những năm được mùa.
Những dàn dây leo với những bông hoa trắng hình như loa kèn. Những cánh hoa tim tím vươn mình lên hướng về phía
mặt trời, chen giữa những chùm cây dương sĩ. Nhìn những cành cây dương sĩ với những cánh lá xanh xanh mà ngày xưa
lúc tôi đi học cắm hoa, cành dương sĩ thường để cắm làm nền cho những chậu hoa lúc đó loại lá này phải mua với giá khá
đắc. Bây giờ không mất tiền mua thì niềm vui cắm hoa đã qua rồi.
Chen giữa màu tím của hoa mûres, còn có những cánh hoa màu vàng, màu trắng tựa như loài hoa cúc. Những loài hoa
dại có những vẻ đẹp riêng của nó nên có lẽ cũng làm quyến rủ ong bướm. Những chú bướm dập dìu lượn trên những
cánh hoa mỏng manh đủ màu sắc kia. Đặc biệt loài bướm vùng này gần như có một "bộ áo" rất đơn sơ, cánh bướm màu
vàng như cỏ úa với chấm điểm đen nhỏ. Bướm đồng nội bay lượn từ bông hoa này hoa khác, theo suốt dọc con đường tôi
đi qua, lúc đầu tôi tưởng chỉ có một chú bướm lạc bầy quanh quẩn dạo chơi, nhưng không từ xa từng những chú bướm
cùng trang phục bay từng bày như một đội quân!
Con đường làng quanh co dẫn ra con đường xe chạy. Dọc theo con đường làng là những cánh đồng cỏ xanh rờn với đàn
bò nhai cỏ. Tiếng bò kêu "b...ò..." hoà trộn với tiếng "be... he" của những chú cừu với bộ râu dê, tạo thành một nhạc điệu
hoà tấu của vùng thôn dã.
Một khúc đường rợp nắng của buổi ban mai nhường chỗ cho bóng râm, mặt trời được che bởi hai vòm cây của khu rừng
nhỏ tiếp liền theo những cánh đồng cỏ xanh. Khu rừng với những hàng cây dầy đặc, chen chúc tạo thành bóng râm và âm
u và vắng lặng.
Tôi vội đi nhanh ra khỏi vùng tĩnh mịch. Bỗng nhiên trong không gian tĩnh lặng đó, tiếng róc rách của nước chảy. Nhìn
xuyên qua rừng cây rậm rạp, một dòng nước trong veo của con suối nhỏ, chảy chầm chậm, thỉnh thoảng mang theo dòng
một vài chiếc lá khô. Những chiếc lá cuốn theo dòng suối đi về nơi nao?
Nghe tiếng suối reo, nhìn dòng nước chảy lặng lẽ, ngủi mùi thơm của cỏ ban mai, phóng mắt nhìn vài chú bướm con tung
tăng bay lượn trên những bông hoa dại. Xa xa, tiếng bò kêu, Vài cành lá xao động, những chú chim nhúng nhảy trên cành
cây, ngọn cỏ. Cảnh đẹp của thiên nhiên, yên lặng của đồng nội bỗng chốc làm cho tôi quên mất nỗi lo sợ vẩn vơ khi đi
ngang qua khu rừng cây nhỏ. Sợ vì những bóng râm, sợ do trí tưởng tượng, sợ vì sự yên lặng bao trùm, sợ vì chỉ còn một
mình trên con đường?
Qua đoạn đường râm mát, ánh nắng chan hoà trên cành cây ngọn cỏ, mặt trời rọi những tia nắng ấm trên những cỏ non
còn điểm những giọt sương mai, do sự phản ảnh giữa trời và nước, bỗng chốc từ xa, tôi có cảm giác như hàng ngàn hạt
kim cương lóng lánh làm tôi nhớ câu " Tình yêu trong xa như những hạt kim cương nhưng đến gần chỉ là những " giọt
sương mai" ( hay chỉ là những giọt lệ). Tôi không nhớ rõ là giọt lệ hay là giọt sương mai? Tuy nhiên giọt lệ hay sưong mai,
chung qui có phải chăng người ta muốn nói lên Tình yêu là một cái gì thật mong manh và chỉ là ảo tưởng? Dĩ nhiên trong
cuộc đời thường có những trường hợp ngoại lệ, cũng có những người may mắn có được những cuộc tình đẹp và những
cuộc tình đó cũng đã từng làm rung động tâm hồn của những nhà thơ, nhà văn?
Xa xa, vài cánh đồng trồng lúa mì, hay những cánh đồng cỏ với những bó cỏ to tướng, cuộn tròn thành từng bó to với
đường kính ít nhất hai thước, bề dầy khoảng độ hai thước. Những bó cỏ là thức ăn của đàn bò vào mùa đông giá buốc và
những bó cỏ to tướng nặng hàng trăm kí lô sẽ được những nhà nông mang về nông trại của mình bằng những
remorgues, được kéo bởi tracteur.(máy kéo). Ngày xưa, lúc chưa có máy móc hiện đại, những bó cỏ nhỏ cuộn lại nhỏ hơn,
được chuyên chở trên chiếc charrette( xe bò hay xe kéo), và được kéo về trại bằng những chú ngựa, vì vậy mà con đường
vào nhà thường được đổ đá thật nhiều để có thể chịu được sức nặng của ngựa và cỏ!
Thỉnh thoảng có vài chiếc xe hơi từ trong làng đi ra phố, có vài người hàng xóm đưa tay vẫy chào hoặc có những chiếc xe
máy cày với những bánh xe to và thật cao chạy với tốc độ thật chậm. Vì tôi không ở đây thường xuyên lại nữa là người
"khác màu da" nên đôi khi họ chỉ nhìn thoáng qua và chắc cũng tự hỏi không biết người nầy từ đâu đến? Ở đây ra phố chỉ
có phương tiện là xe hơi thôi. Trước kia khi trong làng còn hai bà "cao niên", một tuần hai lần có một chiếc xe bán hàng
lưu động. Nay một người qua đời một người về ở chung với con gái ở làng bên nên chiếc xe đó không còn đi ngang qua
đây.























Trước kia mỗi khi chiếc xe lưu động ghé ngang qua, tiếng còi báo cũng mang lại một chút sinh động và cũng là lúc hai bà
Hirondelle và bà Legrenier cũng có người để trò chuyện. Những người có căn nhà nghỉ hè hay người Pháp còn gọi là
"maison secondaire" ( tạm dịch là căn nhà thứ nhì. Cũng không đúng hẵn lắm vì có những người thật giàu, ngoài căn nhà
chính, họ có thể có hai ba căn nhà phụ.) Những người này thường họ mua nhà nghỉ hè khi con còn nhỏ, nay có những
gia đình con cái trưởng thành chấp cánh bay cao trong làng càng trở nên trống vắng, không còn tiếng trẻ em chạy đùa
giỡn, chơi đánh banh, đi xe đạp quanh làng, mang lại một chút sinh động nào đó cho dân làng. Tuy nhiên, tiếng bò và
trừu, cùng với tiếng chim ríu rít, gió lay động cành lá, tiếng suối reo róc rách, tất cả tạo ra một âm thanh phá tan sự tĩnh
lặng ở đây!
DIỄM  ĐÀO
(L’Âge tháng tám 2013)








































(1) fr.wikipedia.org/wiki/
Perpignan là thành phố thứ ba mươi mốt của Pháp bởi dân số và có 13 km đường biển. Perpignan nằm trong vùng
Languedoc-Roussillon với dân số 117.905. ( năm 2009) và dân số tăng lên 190.668 ( năm 2010). Thành phố này được mở
rộng theo nhiều thế kỷ, trãi dài từ Bắc xuống Nam khoảng 14 km và 12 km từ Đông đến Tây.
(2) Là một loại trái của cây mûrier. Thường mọc hoang trên đường, trái có màu sẫn đen, với vị chua. Loại cây này có gai.
Đây là loại trái có nhiều vitamines C, K và nhiều chất sắt cũngnhư magnésium. Làm mứt ăn rất ngon. Bắt đầu hái trái từ
tháng tám kéo dài cho đến tháng mười.